Khi trẻ thử thách giới hạn

Hành vi thử thách giới hạn có thể khiến cha mẹ hoặc người trong trẻ điềm tĩnh nhất cũng phải hoang mang, lúng túng. Tại sao em bé đáng yêu dễ thương lại ném đồ chơi vào mặt chúng ta trong khi chúng ta vừa mới yêu cầu bé không được làm như vậy, và rồi sau đó bé nở nụ cười tươi như tự mãn? Có phải bé quá hư không? Có phải bé đang cần thực hành kỹ năng ném đồ chơi không? Hay là bé đang ghét chúng ta...  

Ảnh minh họa

Do nhạy cảm, dễ bị xúc động và thiếu khả năng kiểm soát động lực nên trẻ có cách thể hiện nhu cầu và cảm xúc một cách lạ thường. Có một điều đáng an ủi là các hành vi này không có ý nghĩa gì với trẻ. Đơn giản chỉ là do sự kết hợp đáng tiếc giữa phần vỏ não trước chưa trưởng thành và cảm xúc thất thường của tuổi lên ba. Một phần chính là trẻ dễ dàng bị lấn át bởi sự thôi thúc vốn mạnh mẽ hơn và lớn hơn chính bản thân trẻ.  

Trẻ hiểu rằng cha mẹ không muốn trẻ đánh bạn bè, anh chị em và cả những thú cưng; trẻ biết cha mẹ không muốn trẻ ném thức ăn; trẻ không nên la hét giữa nhưng nơi công cộng nhưng sự thôi thúc trong lòng khiến trẻ hành động khác. Và dù trẻ cười tự mãn cũng không có ác ý. “Đừng bao giờ ôm sầu ôm khổ vì hành vi thử thách giới hạn của con”. Trẻ rất cần sự yêu thương, trân trọng và cần cha mẹ hơn tất cả những lời mà trẻ có thể nói. Hãy nhắc nhở bản thân ghi nhớ những điều này đến khi thành thói quen. Bởi lẽ những quan điểm tích cực về hành vi thử thách giới hạn của trẻ là khởi điểm quan trọng. Tôn trọng trẻ là hiểu rõ giai đoạn phát triển của trẻ chứ không đối phó với hành vi phù hợp với lứa tuổi đồng trang lứa với trẻ.  

Ảnh minh họa

Trẻ rất nhạy cảm, dễ bị ảnh hưởng; cha mẹ là hình mẫu có sức ảnh hưởng lớn nhất đối với trẻ, do đó trẻ sẽ học hỏi hành vi và tái diễn lại hành vi đó. Chẳng hạn, nếu cha mẹ giật đồ chơi trên tay trẻ, trẻ sẽ giật đồ chơi của bạn bè. Trẻ sẽ hành xử thất thường hơn mỗi khi cha mẹ buồn phiền hoặc căng thẳng, nhất là khi cha mẹ không cởi mở chia sẻ cảm xúc đó. Nguồn an ủi và sự quan tâm của cha mẹ đối với con cái rất ít, trẻ sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, lo sợ và nỗi lo sợ ấy được thể hiện ở hành vi thử thách giới hạn của trẻ. Tất cả những hành vi được lặp đi lặp lại nhằm thu hút sự chú ý của cha mẹ.  

Những cái ôm thật chặt chặt, những nụ hôn trên má và những lời yêu thương chắc chắn sẽ góp phần giúp trẻ được an tâm. Những thông điệp tình yêu quan trọng nhất sẽ được đón nhận thông qua thái độ bình tĩnh, cảm thông, chấp nhận và mối quan tâm vô tận của cha mẹ trong quá trình phát triển của trẻ. Yêu thương khi trẻ lên ba chính là sự thấu hiểu ở trẻ. 

 

CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục

TIN LIÊN QUAN

Những đứa trẻ không bao giờ lớn
Ảnh minh họaCó những đứa trẻ ngày qua ngày lớn lên bằng những trải nghiệm chúng có được. Đối với chúng, mỗi ngày là một cuộc hành trình đầy mới mẻ, thú vị và đầy thử thách đang chờ chúng chinh phục. Cứ như vậy, hơn 7 tỉ người trên thế giới có thể lớn lên và trưởng thành theo 7 tỉ cách khác nhau. Tuy vậy, lại cũng có những đứa trẻ cứ thế chẳng bao giờ có thể lớn được, dù là 5 tuổi, 10 tuổi hay thậm chí 20 tuổi.Có những ”đứa trẻ” suốt năm này tháng nọ cứ mãi ở trong “sân chơi”... Những đứa trẻ sống trong “vòng an toàn”: Có những đứa trẻ chưa bao giờ rời khỏi vòng tay bố mẹ. Mọi việc chúng làm, mọi quyết định chúng đưa ra đều là những quyết định quen thuộc mà hằng ngày bố mẹ chúng vẫn hay nói. Không dám thử thách bản thân bằng những điều mới đồng nghĩa với việc không được làm những thứ khác lạ, chúng sẽ chẳng có thêm những câu chuyện mới, bài học mới và kinh nghiệm mới. Cuộc sống với những đứa trẻ thích đi lối mòn này là những ngày hoài lặp đi lặp lại giống nhau. Sẽ thật đáng thương biết bao nếu mỗi ngày cứ thế trôi qua và ta chẳng học thêm được bất kì điều gì mới, trong khi thế giới muôn màu vạn sắc ngoài kia đang không ngừng xoay vần từng phút? Tôi không biết liệu rằng những đứa trẻ cứ sống mãi trong chính “vùng an toàn” do chúng hay bố mẹ chúng tạo ra, có thể cứ thể mà sống được cả một đời dài đến thế không? Bởi lẽ một khi đã không quen phải đối mặt với những điều mới thì khi bất ngờ có một thay đổi dù rất nhỏ thôi, sẽ là những trải nghiệm kinh khủng, khó khăn đối với chúng.  Những đứa trẻ muốn gì cũng được: Như một lẽ hiển nhiên, những thứ dễ dàng có được sẽ chẳng bao giờ được trân trọng. Với trẻ em cũng thế: nếu chúng có thể ngay lập tức vòi vĩnh, chúng sẽ chẳng bao giờ biết được thế nào là đánh đổi, thế nào là cố gắng để có được thứ mình muốn. Chúng sẽ chẳng học được cách phải cố gắng, phải lao động. Một chiếc đồng hồ mắc tiền thì sao? Một chiếc điện thoại chục triệu thì sao? Một bộ quần áo hàng hiệu thì sao? Đối với những đứa trẻ ấy, những thứ ấy chẳng đáng giá đến thế, hư thì bỏ đi và đòi mua cái mới. Và nếu đã quen thói muốn gì được nấy, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một ngày những người có thể cho chúng tất cả những điều chúng muốn không còn cạnh bên nữa? Những hệ lụy có thể dẫn đến sau này thật không khó để có thể tưởng tượng được.  Những đứa trẻ không có mục tiêu để theo đuổi: Có những đứa trẻ cứ thể lớn lên mà chẳng biết sau này mình muốn làm gì, trở thành người như thế nào, sống một cuộc sống ra sao. Chúng cứ mãi loay hoay với những quyết định quan trọng của cuộc đời mình, cứ mãi chần chừ chẳng biết phải nên làm gì, cứ mãi phân vân khi đứng giữa hàng vạn ngã rẽ vì chúng thiếu mất “kim chỉ nam” của cuộc đời –  một mục tiêu để theo đuổi. Mục tiêu chính là thứ giúp chúng ta có thêm năng lượng vào mỗi sớm mai thức dậy, là động lực thúc đẩy để chúng ta hoàn thiện bản thân mình hơn, và cũng chính là điều giúp mỗi ngày trôi qua, ta có thêm một lý do để tiếp tục đương đầu với những bề bộn của cuộc sống. Những đứa trẻ không biết mình muốn gì ấy, thật sự rất đáng thương; nhưng có lẽ đáng thương hơn cả là những đứa trẻ vốn đã tìm ra được mục tiêu mà cả đời này mình theo đuổi nhưng vì tác động từ người khác mà phải buông bỏ điều mình hằng ấp ủ để làm những việc khác.  Trong trái tim của mỗi chúng ta, lúc nào cũng tồn tại một “đứa trẻ” đang chực chờ được “ra ngoài chơi”: có khi ta muốn nuông chiều bản thân mua hết những món mình thích, hay có những ngày ta lười biếng chẳng muốn làm bất cứ việc gì. Sẽ ổn thôi nếu đôi lúc ta cho phép đứa trẻ bên trong mình ấy, được bộc lộ và làm những điều chúng muốn. Nhưng nếu ngày nào ta cũng dung túng, cho phép chúng thỏa sức chơi đùa và nghịch ngợm thì sao? Tôi nghĩ mỗi người cũng đã tự có câu trả lời cho riêng mình. Có những người nhắm mắt làm ngơ và ở lại ”sân chơi” ngày bé cả một đời...Liệu chúng ta có đang quá nuông chiều đứa trẻ bên trong, hay có đang quá bảo bọc những đứa con của chính mình, vô tình để chúng trở thành “những đứa trẻ không bao giờ lớn”?   P.A - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Trẻ em - người thực hiện những giấc mơ còn dang dở?
Ảnh minh họa“Tại sao con lại học violin? Con thích violin lắm à? “Dạ không, con học vì bố mẹ bảo con phải học thôi ạ”. “Tương lai con muốn làm nghề gì thế?” “Bố mẹ nói bố mẹ muốn sau này con sẽ thành giáo viên”.  Ước mơ của bố mẹ có đẹp không? Tất nhiên rồi, chúng hoàn mỹ chứ! Nếu không thì đó đã chẳng thể là mong ước cả một đời dài đằng đẵng của bố mẹ. Còn con, con chính là sự tồn tại tuyệt vời nhất trong cuộc đời chúng ta. Có lẽ vì hai điều quá đỗi đẹp đẽ đến vậy đã vô thức khiến bố mẹ đặt hai điều đó lại gần với nhau: để đứa con mà mình hằng yêu thương, thực hiện ước mơ còn dang dở của mình.  Bố mẹ đã đi qua hơn nửa cuộc đời. “Học vẽ”, “đàn piano”, “đánh võ” - những điều cần thời gian để rèn luyện, thứ mà bây giờ bố mẹ đã chẳng còn dư dả. Rồi cũng có những mơ ước từ thuở còn bé “làm bác sĩ”, “làm kiến trúc sư”, “làm giáo viên” mà bố mẹ đã vì cuộc sống mưu sinh và hàng ngàn lý do khác, vuột mất cơ hội để thực hiện. Bố mẹ chẳng thế kéo đồng hồ, xoay ngược kim giờ và kim phút để quay lại quá khứ; bố mẹ chẳng thế một lần nữa sống lại cuộc đời của mình để hoàn thành những tâm nguyện thậm chí còn chưa thể bắt đầu, hoặc mới làm được nửa chừng. Bố mẹ chỉ có thể gửi gắm những điều đó nơi con - dồn hết tất cả những hy vọng và tạo mọi điều kiện để con có thể viết tiếp những câu chuyện thời thanh xuân đó.Con là tất cả những gì trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất, nơi có ước vọng to lớn nhất được bố mẹ gửi gắm“Trẻ con làm gì biết thích hay không thích. Cứ cho chúng học đi, không bổ ngang thì cũng bổ dọc mà!”: Dĩ nhiên nếu trẻ chưa từng trải nghiệm, làm sao có thể biết được mình thích hay không? Bố mẹ có thể cho trẻ học thử một vài buổi và sau đó quan sát những biểu hiện của trẻ. Nếu con cảm thấy hứng thú - một người thích cả nhà vui. Nhưng nếu con tỏ thái độ bài xích, bố mẹ nên tôn trọng cảm xúc đó. Rất nhiều bố mẹ vì có tư tưởng “không bổ ngang thì cũng bổ dọc” mà phớt lờ thái độ chống đối của con, cưỡng ép bắt con đến lớp mỗi tối. Thế nhưng có phải chính bố mẹ cũng quên mất rằng, một khi chính bản thân chúng ta đã không muốn làm thì có cố gắng bao nhiêu nữa cũng chỉ là vô ích thôi? Không chỉ dừng lại ở việc tốn thời gian khi ép con làm những điều con không thích, rất nhiều mâu thuẫn giữa bố mẹ và con cũng như những áp lực vô hình đè lên trẻ cũng từ nguyên nhân này mà hình thành.  “Sau này con lớn sẽ hiểu là vì bố mẹ muốn tốt cho con. Bây giờ mà không học là sau này hối hận đấy!”: Ai trong đời mà chẳng có một điều gì đó nuối tiếc? Nếu hiện tại con tỏ thái độ không thích nhưng sau này lại cảm thấy hối hận vì mình đã không nghe lời bố mẹ, khi ấy con sẽ tự rút ra cho mình một bài học. Bố mẹ chỉ có thể chia sẻ và đồng hành cùng con trong một thời gian nhất định, nếu cứ “vạch sẵn đường” cho con thì trẻ sẽ phải xoay sở thế nào nếu sau này không có bố mẹ bên cạnh?  Xin bố mẹ hãy đừng quên rằng: Trẻ cũng có cho riêng mình những khoảng trời, những ước mơ, những sở trường và khả năng. Mọi thứ con làm nên được quyết định bởi chính con. Bố mẹ có thể đưa ra các gợi ý cho con thử, và sau đó trao lại quyền quyết định có tiếp tục làm điều đó không cho con. Trao chiếc chìa khóa mở những cánh cửa mới lạ vào tay con, tập cho con suy nghĩ mình phải là người chủ động và cân nhắc với mọi thứ diễn ra trong cuộc sống. Như thế, trẻ sẽ học được cách suy nghĩ thật kí trước khi quyết định và từ đó, chịu trách nhiệm với từng sự lựa chọn. Ảnh minh họaVì cuộc đời con là của chính con, hãy để con thực hiện những ước mơ cho riêng bản thân mình.   P.A_Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục 
| 0 Bình luận
Cảm nhận hạnh phúc: Bố mẹ và con cái có giống nhau?
Bố mẹ và con cái là hai thế hệ hoàn toàn khác nhau, luôn tồn tại song song hai khoảng cách. Khoảng cách này không thể xóa nhòa mà chỉ có thể thấu hiểu và hòa hợp.  Bắt đầu từ cấp tiểu học, trẻ sẽ dựa vào trải nghiệm thực tế để hình dung về tương lai. Nhiều đứa trẻ từ khi còn bé đã được bố mẹ thường xuyên nói rằng: “Đây là một nghề tốt” sẽ có xu hướng làm nghề đó trong tương lai. Những định hướng được vạch sẵn này giúp trẻ có mục tiêu rõ ràng theo “cách suy nghĩ của bố mẹ”.  Tuy nhiên, khả năng phát triển của trẻ có thể bị hạn chế trong một khuôn khổ nhất định. Có lẽ, cách nhìn nhận này của nhiều bố mẹ không phải là con đường tốt nhất cho trẻ.  Ảnh minh họaNhững đứa trẻ lớn lên theo định hướng sớm của bố mẹ, đối mặt với những quan điểm mà bố mẹ nhồi nhét, nếu nói phóng đại lên thì chỉ đang sống trong cuộc sống của một người khác. Bởi lẽ đó không phải là những giá trị bản thân mà trẻ có được. Chính vì điều này, nhiều trẻ em lại không thể thu hoạch được cái hạnh phúc thực sự. Một cuộc đời phụ thuộc vào quan điểm của bố mẹ không thể nói là một cuộc sống hạnh phúc đối với trẻ.  Đối với trẻ, hạnh phúc nhất là bản thân có thể tự phát huy tối đa năng lực bằng những suy nghĩ và quan điểm của chính mình. Và bố mẹ là những người cùng đồng hành, hỗ trợ để trẻ đạt được hạnh phúc ấy. Sự cảm nhận hạnh phúc từ kinh nghiệm bố mẹ từng đi qua và con đường tương lai phía trước của trẻ hoàn toàn khác nhau. Đây là lẽ tự nhiên.  Từ những quan điểm và sự đam mê của bản thân, trẻ sẽ cảm thấy vui vẻ và cố gắng nỗ lực với những điều mình thích thú. Mỗi đứa trẻ đều có những điểm mạnh và điểm yếu trong quá trình hình thành “khởi động” những mục tiêu sống khác nhau. Vì thế, bố mẹ cần hiểu rõ năng lực của trẻ để không đặt ra những yêu cầu, đòi hỏi vượt quá sức trẻ. Mặt khác, trẻ cần có thời gian để xây dựng mục tiêu, bố mẹ không nên đưa ra giới hạn thời gian hoàn thành khiến trẻ cảm thấy ngột ngạt. Đồng thời, hãy cùng trẻ đưa ra những giải pháp tốt nhất, từ đó, chọn một giải pháp hữu hiệu để trẻ phát huy năng lực.  Một điều quan trọng không thể thiếu trên bước đường hạnh phúc của trẻ chính là tâm lý của bố mẹ. Chỉ khi bố mẹ hoàn toàn cởi bỏ những kỳ vọng, mong muốn về sự nghiệp học hành của trẻ thì mới không tạo áp lực cho trẻ. Cho dẫu bất kỳ bố mẹ nào cũng muốn trẻ hoàn hảo, thiên tài nhưng không phải mọi đứa trẻ đều sinh ra để trở thành người “con ngoan trò giỏi”.  Ảnh minh họaBất kỳ đứa trẻ nào cũng có khả năng tiềm ẩn để nuôi dưỡng thành một thiên tài. Bất kể đứa trẻ nào cũng có khả năng suy nghĩ độc lập, tự học hỏi nghiên cứu và theo đuổi ước mơ để có một cuộc sống hạnh phúc. Bố mẹ hãy tôn trọng những điều trẻ lựa chọn để gia đình thêm yêu thương, thêm hạnh phúc, bố mẹ nhé!  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Vitamin tình yêu đến từ những cái ôm
Theo Daily Telegraph, nhà trị liệu tâm lý nổi tiếng Virginia Satir cho biết: “Chúng ta cần 4 cái ôm một ngày để duy trì sức khỏe, 8 cái ôm cho đề kháng và 12 cho tăng cường sức khỏe” - Khi ôm, cơ thể tiết ra hormone oxytocin, làm giảm cortisol (hormone tiết ra khi căng thẳng). Bởi lẽ càng nhiều oxytocin thì những căng thẳng sẽ được giải tỏa. Những cái ôm ấp, âu yếm ngoài việc đem lại cảm giác tích cực, còn mang lại nhiều lợi ích khác, đặc biệt với sự phát triển của trẻ em trong tương lai.  Ảnh minh họaVitamin tình yêu từ những cái ôm mỗi ngày có thể giúp trẻ giảm bớt bệnh tật, thông minh hơn và hạnh phúc hơn.  Mấu chốt tiềm ẩn trong sự kết nối giữa bố mẹ và con cái, những cái ôm giúp trẻ tăng cường sự tin tưởng – một yếu tố cần thiết trong việc xây dựng mối quan hệ của trẻ với những người bạn xung quanh. Thúc đẩy quá trình phát triển lòng tự trọng, cảm giác tự tin, lạc quan; đặc biệt là não bộ và các giác quan của trẻ.  Trẻ nhận được sự đồng cảm. Khi bố mẹ ôm trẻ, sự trao đổi cảm xúc này sẽ giúp trẻ cảm nhận được sự đồng cảm, thấu hiểu cảm xúc từ bố mẹ. Nguồn năng lượng là tiền đề để tạo động lực cho sự tự tin, sự hiểu biết việc đối phương đang nghĩ gì, cảm nhận nhận gì. Cái ôm là bài học tốt cho con trẻ thấy được ý nghĩa việc đồng cảm với mọi người, cũng như yêu thương người khác. Tạo cảm giác an toàn và tin tưởng vào người khác.  Ngăn chặn cơn giận dữ. Nhiều bố mẹ nghĩ rằng: Việc ôm một đứa trẻ đang nổi cáu là cách dung dưỡng cho hành vi xấu của trẻ, nhưng việc này không đơn giản như vậy. Trao cho trẻ một cái ôm không có nghĩa là nhượng bộ mà nó giúp trẻ tự điều chỉnh cảm xúc, tự nhìn nhận hành vi không đúng của bản thân. Tình yêu thương qua cái ôm giúp trẻ bình tĩnh và giảm bớt lo sợ.  Cái ôm giúp trẻ khoẻ mạnh. Oxytocin mang lại một lợi ích tích cực là giúp trẻ khoẻ mạnh và cải thiện hệ thống miễn dịch. Ngoài ra, nó cũng giúp cho vết thương lành nhanh hơn và giảm viêm nhiễm.  Bố mẹ nên tạo cho bản thân mình một “bài tập” mà tối nào cũng phải thực hành. Đó chính là một cái ôm trẻ thật chặt rồi chúc nhau ngủ ngon. Hãy tạo cho trẻ cảm giác bình yên khi vào giấc ngủ. Việc này như một thói quen không thể thiếu mỗi khi đi ngủ và ngày nào trẻ cũng có đủ vitamin tình yêu.  Ảnh minh họaNuôi dạy những đứa trẻ hạnh phúc là việc mang lại cho con một tinh thần thoải mái, tích cực, và nguồn năng lượng mạnh mẽ, để giúp trẻ dễ dàng vượt qua khó khăn, luôn nỗ lực để đạt được mục tiêu của mình. Vitamin tình yêu từ những cái ôm – món quà giá trị nhất bố mẹ dành tặng cho trẻ - hạnh phúc của chính bố mẹ!  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Nuôi dưỡng những “bộ não thiên tài”
Bất cứ đứa trẻ nào cũng tiềm ẩn khả năng có thể nuôi dưỡng thành thiên tài, có khả năng suy nghĩ độc lập, tự học hỏi nghiên cứu, theo đuổi ước mơ. Để nuôi dạy trẻ thành tài, việc bồi đắp tình cảm và trí tuệ của trẻ trước 12 tuổi là điều vô cùng quan trọng.  Ảnh minh họaTrong sự phát triển của trẻ, “bộ não thiên tài” được hình thành dựa trên nhiều yếu tố đánh giá khách quan. Vì thế, bố mẹ nên trao cho trẻ những kỹ năng tự quyết định, kỹ năng tự giải quyết vấn đề theo từng giai đoạn. Giai đoạn từ 0-6 tuổi, não trẻ đã hoàn thiện đến 90%. Bố mẹ cần giúp não trẻ phát triển bằng cách kích thích năm giác quan thông qua cuộc sống hằng ngày. Cơ sở của việc học tập chính là khả năng đọc, viết và khả năng tính toán. Việc bước vào bậc tiểu học cũng chính là toàn bộ nền tảng tri thức của trẻ sau này.  Thời kỳ trẻ học tiểu học, từ 6-12 tuổi, bố mẹ cần chăm sóc, dạy bảo trẻ có được sự tự tin vào bản thân. Tất cả những nhận thức của bản thân, yếu tố quyết định hành động của trẻ sau này chịu ảnh hưởng rất lớn từ bố mẹ. Trong thời kỳ này, nếu bố mẹ rèn luyện cho trẻ tính tự học, tự lo công việc bản thân thì kể từ bậc trung học trở đi, trẻ sẽ có khả năng quyết định được con đường của mình. Nhờ vậy, bố mẹ vừa có thời gian để làm việc, vừa giúp trẻ có được khả năng tự lập tốt hơn nữa. Khi trẻ bước vào tuổi dậy thì, từ khi trẻ học cấp hai đến cấp ba, bố mẹ hãy buông tay để trẻ tự phát triển.  Trong suy nghĩ của nhiều phụ huynh, để nuôi dưỡng một “bộ não thiên tài” cho trẻ, bố mẹ cần: “Luyện thi đại học không thể thành công nếu không đi học thêm”, “Không vào được đại học nổi tiếng nếu cho con vào học trường phổ trung học cơ sở hay trường phổ thông tư thục”, “Con học trung học cơ sở tư thục phải học thêm ngay từ lớp 6, lớp 7” và muôn ngàn suy nghĩ tiêu cực.  Ảnh minh họaBố mẹ hoàn toàn không nên trói buộc vào những suy nghĩ mang tính cưỡng ép khi quyết định trẻ phải đi học thêm hay con đường tương lai của trẻ. Trên thực tế, trong trường đi học thêm chỉ hướng dẫn những nội dung mà trẻ đã được học. Bố mẹ đã phải lãng phí rất nhiều thời gian và tiền bạc để đầu tư cho trẻ. Những thông tin được nạp từ nhà trường vào vùng tri thức của trẻ một cách tỉ mỉ và có khả năng tư duy, hiểu biết độc lập. Trẻ sẽ phản ứng với giáo viên nếu bài học chưa thực sự hiểu. Chúng ta hãy gạt bỏ những định kiến “không tốn tiền sẽ không tạo ra những những bộ não”, “không đi học thêm sẽ không nâng cao được học lực”.  Đừng vì những tác động xung quanh mà làm ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ. Hãy cùng nuôi dưỡng những đứa trẻ của bạn thành một thiên tài nhé!  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Trẻ dành trọn thời gian bên chiếc điện thoại: Có tốt không?
Có lẽ một ngày không dùng điện thoại, người lớn sẽ cảm thấy cô đơn và đâu đó là tụt hậu. Với trẻ em cũng vậy, thời đại công nghệ số ngày nay, các thiết bị công nghệ đều trở thành công cụ để tiếp cận với thế giới hiện đại. Nhiều cha mẹ đang nghĩ có nên sắm cho con một chiếc điện thoại, máy tính bảng… và có nên để con tiếp xúc với những thứ này hay không? Câu trả lời ở chính chúng ta mà thôi.  Cha mẹ thường đau đầu về chứng nghiện điện thoại của con, điều này có thật và quá hiện hữu. Theo một kết quả khảo sát cách đây đã mười năm, thời mà “smartphone” nở rộ như hoa, theo Tổ chức Kaiser Family (Tổ chức về các vấn đề sức khỏe quốc gia ở Hoa Kỳ), có 85% trẻ 14-17 tuổi, 69% trẻ 11-14 tuổi và 31% trẻ 8-10 tuổi có di động riêng. Còn ở Việt Nam, ≈ 62/96 triệu dân dùng Internet, theo số liệu của Bộ TT&TT từ VTCTelecom thống kê, tổng số thuê bao điện thoại được đăng ký và đang hoạt động trên toàn quốc hiện có là 148,5 triệu, trong đó di động chiếm 93,3%, nghĩa là mỗi người trung bình sở hữu 1,6 máy/người không kể là người lớn hay trẻ em. Đôi khi, vì những phút giây bận rộn, vì muốn con “ăn được nhiều cơm”, “uống được nhiều sữa”, “thôi khóc nhè”…cha mẹ đã biết cách biến những thiết bị điện tử thành công cụ cưng nựng. Mỗi người Việt có hơn 1 chiếc điện thoại, và xác suất cao đó là những thiết bị dành cho trẻ để giải trí. Cho trẻ nhiều hơn tự do sử dụng, đến lúc cha mẹ muốn kiểm soát và thấy lo lắng khi trẻ cứ ghim mắt vào màn hình điện thoại thì là lúc trẻ đã nghiện điện thoại quá đà.  Ảnh minh họaTuy nhiên, như đã nói, chúng ta sẽ bị bỏ lại rất xa nếu không cập nhật thông tin thường xuyên, vì thế sử dụng điện thoại không phải là xấu. Chỉ cần cha mẹ thấy khi nào cần và làm rõ một số quy tắc thì việc trẻ có một chiếc điện thoại cũng phải vấn đề lớn. Internet phát triển mạnh mẽ cũng có một phần nguyên nhân chỉ có khuyến cáo chứ không có độ tuổi quy định được sử dụng điện thoại, tình thế ấy khiến nhiều người băn khoăn. Vậy có nên mua điện thoại cho con hay không? Có hay không nằm ở nguyên tắc của chính các bậc phụ huynh.  Hãy nói rõ với trẻ về quyền sở hữu, chúng không là chủ nhân của chiếc điện thoại, mà là cha mẹ. Không phải thấy con muốn có một chiếc điện thoại hay máy tính bảng mà cha mẹ đã vội chiều và sắm sửa, chỉ cần nói rằng đó sẽ là tài sản của cha mẹ, không phải tài sản của chúng và cha mẹ “cũng cần sắp xếp tài chính để mua”. Tuyệt đối không cho trẻ suy nghĩ đó là thiết bị của chúng, vì khi chúng nghĩ như vậy, sự tức giận là có khi cha mẹ yêu cầu chúng dừng lại và không dùng điện thoại nữa. Chỉ khi cha mẹ là người sở hữu thứ này, trẻ mới học được cách lịch sự để xin phép và có ý thức gìn hơn.Cần thống nhất rành mạch với con về thời gian sử dụng: số lần, số giờ…Công việc này cực kỳ quan trọng giúp con bạn điều tiết và sắp xếp thời gian, đặc biệt bạn sẽ điều chỉnh được đồng hồ sinh học của trẻ không bị ảnh hưởng bởi việc dùng điện thoại. Không nên cho trẻ sử dụng điện thoại ban đêm nhiều, nếu bạn là người rành công nghệ thì hãy cài đặt chế độ tự động khóa khi hết giờ quy định. Đa số những đứa trẻ nghiện thiết bị điện tử đều do thiếu kiểm soát mà ra và cha mẹ không thể vì lợi ích trước mắt thấy con ngoan ngoãn khi trao cho chúng một chiếc điện thoại thì sẽ cho chúng thời gian tự do sử dụng.Cuộc sống cân bằng rõ ràng là điều mà mỗi cha mẹ đang gắng xây dựng, vun đắp. Khi chiếc điện thoại trở nên quá đỗi cần thiết và không thể tách rời, cũng chính là lúc đứa trẻ đang tự tách biệt với thế giới xung quanh. Gọi là chiếc điện thoại thông minh vì các thông tin hết sức phong phú và vượt xa suy nghĩ của nhiều đứa trẻ. Chính vì những thứ đã có sẵn nên chúng chả cần phải động não nhiều, theo thời gian, trí tưởng tưởng của mỗi đứa trẻ cũng cạn dần. Cha mẹ cân bằng cuộc sống của con bằng những cuộc trò chuyện, những chuyến đi chơi hay đơn giản là chơi cùng con…không để những thiết bị nhân tạo chiếm toàn bộ thời gian rảnh rỗi của chúng.Mỗi đứa trẻ, mỗi độ tuổi sẽ có nhận thức và quyền kiểm soát khác nhau nhưng khi trẻ còn quá nhỏ, không nên để trẻ chơi điện thoại một mình. Cha mẹ là người hướng dẫn con nên học gì, làm gì, tìm gì trên đó. Nếu bạn nói chúng lên học tiếng Anh nhưng sau đó lơ đãng, rất có thể chúng sẽ tìm đến những thú vui khác hay hơn ở trên thiết bị đó.Không tấm gương nào phản chiếu tốt bằng tấm gương của cha mẹ. Dù có giáo huấn đến cỡ nào nhưng bạn không làm mẫu, trẻ cũng sẽ coi thường. Có bao giờ trong bữa cơm, bạn yêu cầu con không xem tivi để tập trung ăn nhưng lúc đó trên tay bạn vẫn lướt điện thoại? Bạn mở cửa phòng yêu cầu con chăm chú học bài nhưng ngón tay vẫn lướt facebook, instagram, tiktok…Thế thì thật khó để yêu cầu trẻ đừng nghiện điện thoại nữa. Làm như thế nào, bạn cũng đã biết qua tình huống trên rồi đấy.Ảnh minh họaNên mua điện thoại cho con hay không, cha mẹ chắc chắn đã có câu trả lời rồi. Công nghệ không phải là điều gì quá nguy hại, nó chỉ nguy hại khi con bạn chưa sẵn sàng và bạn chưa biết cách vạch lối, kiểm soát con mình một cách hợp lý mà thôi.   N.T - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Có nên kiểm soát thời gian con truy cập Internet?
Qua lâu rồi thời cả xóm có một chiếc tivi đen trắng, chẳng có điện thoại để liên lạc, nhưng vẫn biết rằng sẽ gặp nhau cùng một giờ. Ngày nay, với chiếc điện thoại trên tay, con người có thể tìm mọi thứ, biết mọi ngóc ngách trên thế giới dù chưa đặt chân đến. Phải chăng Internet thật vô cùng hữu ích? Các thiết bị kết nối Internet trở thành công cụ tiện ích, ngày càng phổ biến Internet thật sự hữu ích. Khoảng cách kết nối với nhau trở nên thật dễ dàng với sự trợ giúp của công nghệ thông tin. Vào thế kỉ 19, Samuel Morse sáng chế ra máy điện tín và mở đường cho công nghệ số sau này. Người ta có thể nhận thông tin và sau này là nói chuyện với nhau từ khoảng cách cả ngàn cây số, những cánh thư tay từ đó cũng rơi rụng dần. Về sau Internet phát triển rầm rộ, không những nói chuyện được với nhau mà còn có thể nhìn thấy nhau qua mọi khoảng cách. Đến thế kỉ 21, mọi thứ chúng ta cần đều không phải tìm ở cửa hàng…mà là trên Internet. Sự phát triển của mạng lưới đường truyền, số hóa khiến cuộc sống trở nên sôi động, nhanh hơn rất nhiều. Sự phát triển của công nghệ mang đến một cuộc cách mạng mới thật sự, thật là tiện ích. Chính vì quá tiện ích cho nên nó trở thành con dao hai lưỡi nếu thiếu sự kiểm soát. Ảnh minh họaNhững đứa trẻ quên mất bản thân khi đắm chìm trong thế giới mạng. Không khó để bắt gặp cảnh tượng một đứa trẻ đôi tuổi đăng chăm chú vào màn hình chiếc điện thoại, chúng có thể đam mê những bộ phim hoạt hình, những trò chơi kỳ thú. Có thể chúng sử dụng mà chưa biết chữ nhưng đó cũng không phải là vấn đề lớn. Dường như mọi vấn đề có thể giải quyết từ việc chúng buồn, chán, hờn khóc…bằng một chiếc điện thoại có kết nối Internet. Với những đứa trẻ lớn hơn, thay vì dành thời gian để học và tăng cường vốn sống thì chúng sẽ cảm thấy chiếc điện thoại thú vị hơn nhiều. Tuy nhiên điều đó lại tiềm tàng nguy hiểm cực lớn, Internet đồng thời cũng là “kho rác” khổng lồ lẫn lộn gồm cả dữ liệu, thông tin xấu độc ảnh hưởng đến nhận thức, tư duy và cả sức khỏe của trẻ em nếu không được bảo vệ. Đối tượng trẻ em có đặc điểm là đang trong quá trình hình thành nhân cách, thiếu kinh nghiệm sống, dễ bị lừa bị dụ dỗ nghe làm theo, chưa đủ nhận thức, chưa được trang bị kỹ năng an toàn mạng. Phải chăng, gia đình nên kiểm soát chặt chẽ việc con trẻ dùng Internet? Thực tế, gia đình Việt đang nới lỏng việc kiểm soát con cái dùng Internet. Có khoảng 64 triệu người Việt dùng Internet, hơn 20 triệu người trong độ tuổi 15-24 có tài khoản truy cập. Các điều tra cho thấy, trẻ em trở thành đối tượng dễ “tổn thương” nhất do tác động tiêu cực của Internet. Tuy nhiên, có khoảng 75% các bậc phụ huynh không kiểm soát thời gian truy cập mạng trực tuyến của con, thậm chí khoảng 66% phụ huynh không cần quan tâm đến việc con của họ sử dụng mạng. Rủi ro và tiềm ẩn khi trẻ sử dụng Internet rất đa dạng, nếu cha mẹ biết đến những nguy hiểm thì sẽ có cách để phòng tránh hiệu quả hơn.  Những mặt trái của Internet hầu như tất cả các phụ huynh đều đã nhận biết nhưng một phần vì tin tưởng con cái hoặc một phần vì thời gian làm việc bận rộn nên không có nhiều quỹ thời gian. Một số cha mẹ thường có xu hướng ngăn cản hoặc kiểm tra, theo dõi các bí mật của con, tra hỏi để kiểm soát mọi nơi, mọi lúc có thể. Nhiều bố mẹ còn đặt các máy giám sát và kiểm tra lịch sử truy cập máy tính của con, truy hỏi lý do và áp dụng các hình phạt. Tuy nhiên những giải pháp đó chỉ là tính thế, không thể giải quyết dứt điểm. Chỉ cần bố mẹ là những người quan tâm con cái, biết phân phối thời gian cho con học tập – sử dụng các phương tiện phù hợp thì chúng sẽ dần dần thay đổi. Nếu bạn không dành thời gian cho con thì chúng một là sẽ chơi với bạn bè, hai là tìm đến các tiện ích thông minh để giải trí. Một khi con bạn đã có nguy cơ nghiện Internet thì cấm cản, kiểm soát là điều khó khăn thậm chí còn rạn nứt tình cảm gia đình.  Con cái của bạn là món quà vô giá trên cuộc đời này, một món quà vô giá thì làm sao đạt ở nơi tùy ý. Bông hoa cần khí trời để khoe sắc, lòng tốt thì cần được lan tỏa. Đó là con của bạn, hãy nâng niu dìu dắt chúng chứ đừng bỏ bê.   N.T - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Bí quyết để trẻ học tập vui vẻ
Hầu như rất ít trẻ chán ghét việc ghi nhớ bảng chữ cái, từ vựng, con số khi mới bắt đầu đi học. Thế nhưng đến một thời điểm sẽ bắt đầu xuất hiện một số trẻ chán việc học, một trong những nguyên nhân chính là trẻ không hiểu những gì đã học.  Ảnh minh họaBản thân con người khi sinh ra ai cũng được trang bị sẵn tính hiếu kỳ, ham hiểu biết và tham vọng tiến về phía trước. Vì thế, việc trẻ bắt đầu cảm thấy không còn thích học nữa thường bắt nguồn từ lý do tự bản thân trẻ không tìm thấy niềm vui trong việc đó nữa. Nói một cách khác, đó làm cảm giác thực của sự vui vẻ cộng với phần tâm đắc sẽ làm được và tạo ra hương vị của sự thành công “Mình đã làm đến cùng!”.  Niềm vui tột cùng của con người không phải việc nhận được tiền, cũng không phải việc được người khác khen ngợi mà là việc cảm nhận được “sự thành công của bản thân”. Con người luôn tự nhiên hành động để đi tìm cảm giác “hạnh phúc, vui vẻ”. Vì thế, nếu liên tục cảm nhận được “Mình đã làm được! Mình đã làm đến cùng!” thì chắc chắn việc học của trẻ sẽ luôn tiến triển.  Nếu phải suy nghĩ làm thế nào để trẻ có thể vui vẻ học tập tại trường thì cha mẹ hãy tìm cách để trẻ duy trì được cảm giác: “Hiểu rồi! Làm được rồi! Xong rồi! Vui quá!”. Từ đó hình thành sự tự tin trong suy nghĩ “mình có thể học tập thật tốt”. Đầu tiên, trẻ cần ghi nhớ thật nhiều câu từ và hiểu được ngôn từ. Tiếp theo trẻ cần có khả năng tưởng tượng và hiểu biết về số học. Điểm mấu chốt chính là trẻ cần được trang bị một nền tảng vững chắc, cơ bản về ngữ văn và phép toán. Có nền tảng cơ bản này chắc chắn trẻ cũng sẽ học tốt các môn tự nhiên và xã hội.  Ảnh minh họaHãy xây dựng thói quen càng đơn giản càng tốt cho trẻ. Mỗi ngày hiểu biết thêm một chút, tự cảm nhận được sự trưởng thành của bản thân, cộng thêm sự công nhận và lời khen của mọi người xung quanh, chắc chắn trẻ sẽ cảm thấy rất vui. Nếu không thể xây dựng cho trẻ thói quen học tập, để trẻ nghĩ “học tập = cực khổ” chỉ có thể là lỗi lầm lớn của cha mẹ.  Một bộ óc thiên tài phải là một bộ óc được học tập một cách vui vẻ và cảm nhận được sự khó chịu khi không học, sự thích thú khi đã học xong. Cha mẹ hãy quan tâm và san sẻ yêu thương cho trẻ trong suốt quá trình học tập.  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Xây dựng thói quen tốt cho trẻ
Xây dựng thói quen tốt là cả một chặng đường dài trong quá trình lớn lên và phát triển đối của mỗi người. Khi còn thơ ấu, trẻ rất cần được hướng dẫ đề hình thành và rèn luyện một nhân cách tốt. Thói quen tốt được ươm mầm từ hôm nay sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của trẻ trong tương lai, tạo tiền đề cho thành công mai sau.  Aristotle đã từng nói: "Chúng ta là những gì mà chúng ta thường làm. Sự xuất sắc không phải là một hành động mà là một thói quen". Đúng vậy! Tạo thói quen tốt giúp trẻ có được đời sống tinh thần lạc quan, một nhân cách tốt, một tư duy sáng suốt để đốt mặt với xã hội.  Ảnh minh họaTrong học tập, bố mẹ cần thiết lập lượng thời gian tối đa để phân bổ những môn học phù hợp. Chẳng hạn, bố mẹ yêu cầu trẻ hàng ngày ngồi vào bàn học khoảng 1 đến 2 tiếng. Học tập không nên quá hà khắc. Hãy cho trẻ tạm nghỉ 10 phút sau 45 phút sau giây phút căng thẳng. Thời gian nghỉ lao giúp trẻ nghỉ ngơi, vận động nhẹ và nạp năng lượng từ những món tráng miệng. Hãy thành lập chế độ nghỉ ngơi theo một thời khóa biểu cố định. Lâu dần, trẻ sẽ hình thành thói quen tại nhà một cách khoa học nhất. Để tránh trường hợp trẻ xao nhãng trong việc học, bố mẹ nên tắt các thiết bị di động, ti vi hoặc laptop.  Nếu bố mẹ có thời gian, hãy cùng nhau luyện tập những bài tập hay những bài kiểm tra mẫu. Điều này tạo giúp tạo sự thích thú cho trẻ khi cùng bố mẹ làm bài tập như những người bạn thực sự. Ngoài ra, những hoạt động luyện tập này khiến trẻ không lạ lẫm với những bài kiểm tra tại trường. Một điều quan trọng nhất khi hình thành việc học của trẻ là thái độ lạc quan. Nếu bố mẹ có một thái độ gay gắt sẽ khiến trẻ luôn cảm thấy áp lực. Hãy tạo ra bầu không khí thoải mái để trẻ cảm thấy thích thú khi học cùng bố mẹ. Từ đó, một thói quen học tập của riêng mình hình thành.  Thêm vào đó, bố mẹ nên hình thành tổ chức rèn luyện thói quen vệ sinh và hành vi văn minh cho trẻ được thông qua chế độ sinh hoạt hàng ngày trẻ như: hoạt động vui chơi, đi dạo, ăn trưa, ngủ trưa, hoạt động chiều .... Những hoạt động trên nối tiếp nhau và được lặp lại hàng ngày. Thông qua hoạt động hàng ngày, bố mẹ nên dạy cho trẻ biết quan tâm, tự tin, tự ý thức và tôn trọng mọi người xung quanh, giáo dục tinh thần tự giác giữ gìn vệ sinh, biết yêu mến và tôn trọng người lớn.   Ngoài ra, bố mẹ nên dạy trẻ biết cách tự chăm sóc bản thân ngay từ khi còn nhỏ là điều rất quan trọng. Nếu bố mẹ vì lo trẻ chưa đến tuổi và làm thay cho trẻ tất cả mọi việc thì có nghĩa bố mẹ đang lấy đi quyền được học hỏi và cơ hội phát triển bản thân của trẻ, không vì thế mà bố mẹ làm thay cho trẻ mà khuyến khích trẻ tích cực làm những việc vừa sức của trẻ.  Một điều đặc biệt quan trọng không thể thiếu chính là bố mẹ cần kiên nhẫn đồng hành cùng trẻ trong quá trình rèn luyện và trưởng thành. Ghi nhận sự tiến bộ của trẻ qua từng phần, từng giai đoạn để khuyến khích trẻ, cho trẻ thấy được những giá trị lớn, những giá trị đáng trân trọng và có ảnh hưởng tốt đến cuộc đời của trẻ từ những thói quen tốt. Bên cạnh đó, bố mẹ cũng có thể phối hợp với nhà trường bằng cách trao đổi, chia sẻ để có thêm những kinh nghiệm bổ ích, thống nhất trong phương pháp giáo dục để tạo ra sự giáo dục đồng bộ - cơ hội để trẻ rèn luyện mọi lúc, mọi nơi.  Ảnh minh họaĐồng hành cùng trẻ là hành trình dài và đầy gian nan vì hạnh phúc của chính các con trong trương lai. Giáo dục đúng phương pháp và bằng tình yêu thương của bố mẹ sẽ cho trẻ cách nhìn đúng, cách nghĩ đúng, cách hành động đúng để mỗi ngày trẻ học tập và rèn luyện với những hành động tốt, thói quen tốt để mai này trẻ sẽ có một cuộc sống tươi đẹp hơn.  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Những trải nghiệm quan trọng đối với con
Giáo dục trải nghiệm là phương pháp kích thích những tiềm năng trí tuệ của trẻ. Trải nghiệm khám phá thế giới không đơn giản là ghi và nhớ mà phải đến từ cảm nhận, sự thích thú. Trẻ nhỏ rất cần những “trải nghiệm để hiểu”, “trải nghiệm để thấy được mình có thể làm được”, “trải nghiệm để thấy mình thông minh”.  Ảnh minh họaTrong quá trình trải nghiệm, trẻ không chỉ giữ vai trò là người tham gia mà còn là chủ thể tác động vào đối tượng như ý muốn. Từ đó, trẻ có khả năng kiến tạo những kiến thức mới trở thành kinh nghiệm nhỏ cho chính bản thân.  Trước hết cần phải “trải nghiệm để hiểu”. Trẻ thường bế tắc khi không hiểu giáo viên nói gì ở lớp và tất yếu dẫn đến sự nhàm chán. Ngay cả khi có những bố mẹ luôn sát sao việc học hành của con cũng không biết rằng con có theo kịp bài học trên lớp học hay không. Bố mẹ cần chia sẻ rằng: “Nếu có chỗ nào không hiểu thì con hãy nói với mẹ nhé”. Khi quan sát trẻ học tập, nếu thấy trẻ bối rối thì chúng ta hãy trao đổi: “Con thử giải thích chỗ này cho mẹ xem nào”. Giải thích theo cách của trẻ cũng là một cách hiểu và sự mạnh dạn dám nói, phần còn lại phụ huynh cố gắng đơn giản hóa câu từ cho trẻ dễ hiểu hơn. Hãy động viên nhẹ nhàng khi con xử lý được một vấn đề dù nhỏ: “Con đã hiểu rồi đấy. Hôm trước mẹ giải thích khó hiểu quá đúng không?”. Cố gắng không để trẻ nghĩ rằng: “Nếu con nghe mà hiểu được thì con là người thông minh đấy”; “Con không hiểu là do người giảng đã giảng khó hiểu thôi”.  Tiếp đến là “trải nghiệm để thấy được mình có thể làm được”. Đôi khi trẻ cảm thấy mình đã hiểu nhưng khi làm thử thì lại không thế. Khi học mẫu giáo, trẻ ít khi bị so sánh với các bạn khác trong lớp nhưng khi bắt đầu vào cấp 1, trẻ thường hay bị so sánh thông qua điểm các bài kiểm tra trên lớp. Khi nhìn thấy các bạn đạt 10 điểm nhưng mình chỉ đạt được 7 điểm thì trẻ thường tự ti cho là “mình chẳng biết làm gì”. Đấy là lúc trẻ có những trạng thái tiêu cực và bố mẹ cần khắc phục yếu điểm đó. Sau những cố gắng và nỗ lực, trẻ đạt được 8 điểm trong điểm kiểm tra học kỳ, bố mẹ hãy khen ngợi và khuyến khích: “Con đã đạt kết quả tốt hơn trước rồi. Con chỉ cần luyện tập chăm chỉ là làm được thôi mà!”. Cho dù trẻ không đạt 10 điểm nhưng nếu chúng ta nói với trẻ rằng: “Con đã tiến bộ hơn trước rất nhiều” hoặc “so với một tháng trước con đã có sự tiến bộ rõ rệt” thì trẻ sẽ hiểu được rằng chỉ cần cố gắng là có thể làm được mọi việc.  Ảnh minh họaBố mẹ hãy để trẻ “trải nghiệm cảm giác mình là người thông minh” thông qua những “trải nghiệm để hiểu” và “trải nghiệm để thấy mình có thể làm được”. Có như vậy, các giác quan, tư duy của trẻ cũng phát triển nhanh chóng. Sự đam mê đang có luôn đến từ cảm giác được thành công và cảm giác thành công thì thúc đẩy cho lối sống tích cực, đồng thời góp phần nuôi dưỡng niềm đam mê, sở thích của trẻ trong tương lai.  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Bình luận


{{item.name}}
{{item.time}}
{{item.content}}
Read more ...
Xem trả lời Ẩn trả lời

{{subItem.f1}}
{{subItem.f4}}
{{subItem.f2}}

Xem thêm
Tin tức này đã bị khóa bình luận
×