Hãy lớn lên với trái tim yêu thương, con nhé!

Nhà văn người Anh - Elbert Hubbard đã từng nói: “Tình yêu lớn lên nhờ sự cho đi. Sự yêu thương chúng ta cho đi là sự yêu thương duy nhất mà chúng ta có được”. Đúng vậy! Sự yêu thương là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao cả, là thứ tình cảm sẽ chẳng thể nào thiếu ở mỗi con người. Đó là vì sao tinh túy nhất, sáng nhất trên bầu trời, là niềm vui, không vương chút bận tâm. Để ươm mầm trái tim biết yêu thương của trẻ, bố mẹ hãy gieo hạt những yêu thương cho con ngay từ bây giờ.  

Ảnh minh họa

Bắt đầu hành trình yêu thương của trẻ bằng những chuyến đi ngắn, dài với nhiều cung bậc cảm xúc và đầy ắp kỷ niệm. Các bạn trẻ sẽ học được hàng trăm điều mới lạ, bố mẹ cũng nhận ra nhiều điều hay. Điều quan trọng nhất chính là cả nhà có thời gian bên nhau, cùng tranh luận, cùng đưa ra ý kiến với các chủ đề khác nhau, chia sẻ và thấu hiểu từ những điều đơn giản nhất. Trên những con đường đầy ắp cây cỏ, hoa dại, chứa chan cái nắng, cái gió, gặp gỡ những con người mới ấy…bố mẹ hãy cố gắng lồng ghép cho con một số bài học về cuộc sống để làm giàu tri thức và tình yêu nơi con.  

Cứ mỗi lần đi du lịch cùng nhau, bố mẹ cho phép con chọn một món đồ chơi đem theo, tùy thuộc vào nơi sắp đến mà con chọn đồ chơi thích hợp. Ngoài lý do để tối giản hành lý, bố mẹ còn giúp con phát huy khả năng khám phá và sáng tạo. Không có nhiều thứ chơi nên con phải nghĩ cách để làm cho bản thân vui hơn hoặc dành thời gian ngắm nhìn xung quanh để cảm nhận vùng đất mới. Con sẽ tưởng tượng ra những đồ chơi mới trên chất liệu cuộc sống, món đồ chơi như được thổi hồn nhờ tư duy ngộ nghĩnh của con.  

Thuyết phục con bằng những câu chuyện ngày xưa. Khi còn nhỏ, bố mẹ rất nghèo, thi thoảng có những người tình nguyên viên cho bố mẹ những viên kẹo ngọt, những viên bi lấp lánh. Chỉ là những món quà đơn giản nhưng bố mẹ đã cảm thấy vui vô cùng, vui đến mức thao thức mãi mới ngủ được. Chính những câu chuyện nhỏ nhặt đã làm cho con cảm thấy rung rinh.  

Đi thêm một chút nữa, bố lại kể cho con sự thiếu thốn của những em bé nghèo, về ý nghĩa của sự cho đi. Đem niềm vui cho người khác là cách để mình nhận về rất nhiều niềm vui. Học cách để cho đi khi mình chẳng có nhiều cũng là điều bố mẹ đang học hằng ngày.    

Ảnh minh họa

Trên thế gian này, không có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, không có ngọn lửa nào đẹp hơn ngọn lửa yêu thương. Chúng ta hãy mở rộng cánh cửa trái tim, mở rộng tấm lòng yêu thương, mang tình yêu đến với mọi người. Vì không những ta mang hạnh phúc đến cho mọi người, cho chính mình mà còn giúp những người bất hạnh hiểu rằng thế giới này vẫn vô cùng ấm áp tình người, con nhé! 

 

CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục

TIN LIÊN QUAN

Những đứa trẻ cô đơn trong gia đình (P2: Nguyên nhân của sự cô đơn ở trẻ trong gia đình)
Sự phát triển về tâm hồn, thể chất và các kỹ năng giao tiếp xã hội của trẻ em chịu ảnh hưởng rất lớn vào lượng thời gian bố mẹ dành cho cũng như mức độ gắn kết của các thành viên trong gia đình. Tuy nhiên, có một thực tế đáng suy ngẫm là cuộc sống càng hiện đại bao nhiêu thì tính bền vững của gia đình và sự gắn bó của các thành viên càng có chiều hướng lỏng lẻo hơn. Chính vì thế, tình trạng trẻ em cảm thấy cô đơn ngày càng nhiều, từ độ tuổi mẫu giáo cho đến vị thành niên.  Ảnh minh họaTheo lý giải của các nhà tâm lý, trẻ có nguy cơ cao rơi vào trạng thái cô đơn vì không có người đồng trang lứa để chơi cùng. Tuy nhiên, trong nhiều gia đình đông con, một trong số những đứa con vẫn có thể thấy cô đơn khi bố mẹ hành xử thiên vị theo cách nhìn nhận của trẻ. Khi có em nhỏ, bố mẹ thường có khuynh hướng chú ý và chiều chuộng em nhỏ nhiều hơn. Các chuyên gia của tổ chức Childline cho rằng: “Những đứa trẻ có bố mẹ là bố / mẹ đơn thân hoặc có đủ bố mẹ nhưng quá bận rộn với công việc cũng dễ thấy mình đơn độc, buồn chán. Các gia đình thiếu thời gian để ăn uống chung, thiếu sự giao tiếp, chia sẻ cùng nhau khiến trẻ em ngày nay phải sớm chịu đựng sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình”.  Mặt khác, chỉ vì quá bận rộn với công việc và với suy nghĩ miễn là lo cho con cái đầy đủ về vật chất nên nhiều bố mẹ quên mất việc phải dành thời gian trò chuyện với các con của mình. Chính điều này đã tạo ra khoảng cách lớn trong sợi dây tình cảm với con cái.  Theo Celadon City Vietnam – nguồn tâm sự của một đứa trẻ đã khiến bố mẹ rất đau lòng, ân hận: “Bố mẹ ơi, khi bố mẹ đọc được những dòng chữ này con đã ở một nơi rất xa. Nơi đó chắc con sẽ được giải thoát bởi những bế tắc của cuộc sống này. Mặc dù bố mẹ luôn đáp ứng cho con đầy đủ, thậm chí dư thừa những điều kiện trong cuộc sống. Chỉ cần con ngỏ ý thay điện thoại hay Ipad lập tức con sẽ có món đồ công nghệ xa xỉ. Một đứa trẻ mới 15 tuổi đầu nhưng tiền không là vấn đề, bởi lúc nào sau những lần ghé qua nhà bố lại dúi vào tay con một xấp với lời dặn: “Con thích gì cứ mua”.  Ngoài ra, cũng có rất nhiều trẻ em bị cô đơn vì được bố mẹ quan tâm thái quá. Một số phụ huynh vẫn giữ phong cách giáo dục truyền thống, duy trì kiểu độc đoán, khắt khe, bắt trẻ luôn phải phục tùng mọi thứ. Theo dõi từng chi tiết sinh hoạt hằng ngày của trẻ quá sát sao. Dẫu bố mẹ luôn dành thời gian bên cạnh nhưng “trái tim không cùng chung nhịp đập”, càng lúc trẻ càng thấy xa cách với bố mẹ.  Ảnh minh họaKhoảng cách càng lớn dần khi trẻ ngày càng trưởng thành hơn, nhất là sau thời điểm dậy thì. Điều này thường xảy ra ở trẻ em Việt Nam nhiều hơn vì có nhiều quan điểm về quyền lực tối thượng của bố mẹ vẫn còn phổ biến và sự hạn chế về kinh nghiệm làm bạn cùng con của bố mẹ Việt Nam.  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dụcNhững đứa trẻ cô đơn trong gia đình (P1: Trẻ con cũng biết cô đơn)
| 0 Bình luận
Những đứa trẻ cô đơn trong gia đình (P1: Trẻ con cũng biết cô đơn)
Có lẽ trong mỗi chúng ta ai cũng từng hỏi hạnh phúc là gì? Rồi mỗi chúng ta đều có những câu trả lời riêng của mình. Đối với con trẻ, hạnh phúc là những điều bình dị nhất trong cuộc sống. Trẻ được vui chơi, được lớn lên trong vòng tay nuôi dưỡng dạy dỗ của bố mẹ là điều quan trọng trong sự phát triển cũng như làm phong phú thêm đời sống tinh thần các con, mối quan hệ, sự truyền thông giữa bố mẹ và con cái tốt hơn. Điều này sẽ giúp trẻ dễ dàng có được những thành tựu về mặt học tập và đời sống xã hội sau này. Thế nhưng, nhiều gia đình chỉ quan tâm đến vấn đề chăm sóc đầy đủ cho con về vật chất mà quên mất rằng những đứa trẻ luôn cần sự yêu thương để được phát triển.  Ảnh minh họaRất nhiều người lớn chúng ta vẫn thường xuyên than vãn về sự cô đơn của họ khiến số đông đều tin rằng tâm trạng này là “độc quyền” của người lớn. Khác với người lớn, trẻ em định nghĩa cô đơn là cảm giác chỉ có một mình, không ai bên cạnh, không ai trò chuyện, không ai chơi cùng, rất buồn, rất chán.  Theo thống kê do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với Tổng cục Thống kê khi điều tra về những vấn đề gia đình tại Việt Nam đưa ra: “Có tới 20% các ông bố và 7% bà mẹ Việt không dành đủ thời gian dạy dỗ, nuôi dưỡng con cái mỗi ngày. Trong số đó có tới 62,9% bậc cha mẹ ở miền Bắc, 57,7% bậc cha mẹ phía Nam chưa dành tới 30 phút hàng ngày để gần gũi vui chơi cùng con cái”.  Thêm nữa, một cuộc báo cáo từ chuyên gia tư vấn hỗ trợ trẻ em Childline tại Anh đã cảnh báo về sự gia tăng tình trạng không cảm thấy hạnh phúc, muốn hành hạ bản thân, tự sát, mất tự tin ở trẻ nhỏ do trạng thái cô đơn. Thống kê của tổ chức này từ 4/2006-3/2009 cho thấy, có tới 5.525 trẻ gọi tới nhờ tư vấn về tình trạng cô đơn của mình trong khi tổng số cuộc gọi của năm năm trước đó về vấn đề này của trẻ chỉ có 1.853 cuộc. 1/6 cuộc gọi đó là trẻ từ 11 tuổi trở xuống.  Biểu hiện sự cô đơn của trẻ trong gia đình rất phong phú. Trẻ thường bướng bỉnh, dễ khóc, nóng nảy, chống đối lại với người lớn, gây gổ với anh chị em (biểu hiện hay gặp vì bố mẹ không công bằng giữa các con với nhau). Nhiều trường hợp cô đơn lặng lẽ tới mức lầm lỳ, từ chối giao tiếp với những người xung quanh.  Đối với trẻ tuổi vị thành niên, biểu hiện cô đơn càng kín đáo hơn. Chẳng hạn như viết nhật ký, tâm sự với bạn bè, viết trên trang cá nhân các dòng trạng thái về những nỗi buồn thầm kín. Một số trẻ khác có biểu hiện khá kích động, nổi loạn, gây hấn và phản ứng gay gắt với người thân. Tất cả đều bắt nguồn từ sự bứt rứt, khó chịu từ bên trong tâm trạng của trẻ.  Ảnh minh họaTình yêu thương, sự lo lắng chính là những điều gắn kết tình cảm giữa bố mẹ và con cái. Tuy nhiên vì nhiều lý do mà sợi dây ấy trở nên lỏng lẻo và những đứa con ấy sẽ cảm thấy cô độc với cuộc sống xung quanh mình. Như vậy, từ biểu hiện cảm xúc cũng có thể suy đoán ra hậu quả của sự cô đơn ở trẻ. Các cảm xúc tiêu cực tích tụ dần khiến trẻ không vui vủi, không hạnh phúc, nhút nhát, khủng hoảng trong giao tiếp và mối quan hệ với những người xung quanh. Nếu tình trạng nghiêm trọng có thể dẫn đến trầm cảm, tự hủy hoại bản thân, thậm chí tự sát.  CT - Viện nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Giáo dục giới tính cho trẻ 3-5 tuổi: Giáo dục hướng nghiệp (Phần 2)
Phủ nhận rằng việc giáo dục giới tính cho trẻ nhỏ không phù hợp với khoa học là không đúng, thực chất đó là điều rất cần thiết, mang nhiều giá trị thực cho chính vấn đề mà xã hội đang quan tâm. Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục đã tổ chức buổi Talkshow Phần 2 “Bảo vệ và phát triển trẻ em – Những mầm xanh tạo nên kỷ nguyên mới”. Bởi lẽ trẻ em hôm nay sẽ là nguồn lực chính cho sự phát triển của Việt Nam trong tương lai. Sự đầu tư vào những năm đầu đời của trẻ sẽ tạo tiền đề quan trọng đảm bảo sự phát triển toàn diện cho mọi trẻ em, góp phần đặt nền móng vững chắc cho sự thịnh vượng của xã hội.Quang cảnh buổi tọa đàmLâu nay nhiều người vẫn cho rằng, trách nhiệm giáo dục trẻ vẫn thuộc về nhà trường, tuy nhiên giáo dục tại gia đình vẫn đóng vai trò cực kỳ mấu chốt. Giáo dục là môi trường có tính hệ thống xuyên suốt, không thể đong đếm trong một thời gian ngắn. Giáo dục giới tính cũng không nằm ngoài ngoại lệ đó, không phải ai cũng hiểu hết những hậu quả khôn lường khi trẻ em thiếu thốn những kiến thức nền về giới tính để rồi dẫn đến những sự việc đáng tiếc.Để khắc họa đậm nét về việc trẻ bị khai thác, xâm hại và đặc biệt là xâm hại tình dục. Bà Nguyễn Yên Thảo - Giám đốc điều hành tổ chức giải cứu (OBV) chia sẻ câu chuyện bi kịch của một bé gái 6 tuổi và bi kịch đó xuất phát từ chính người cha ruột: “Trong nhận thức của bé, bé cứ nghĩ là mình được nhận yêu thương và nuông chiều từ người cha, nhưng thực tế, đó là những lời nói sai lệch cho hành vi xâm hại của mình, kể cả người mẹ khuyên bảo gì cũng đều bị trẻ ghét. Sự việc rất đau lòng cho chính người mẹ khi trực tiếp chứng kiến con mình bị hại mà không thể làm được gì”. Nếu câu chuyện dừng lại ở nơi đây thì vẫn chưa thực sự đau lòng đến thế, do nhận thức của đứa bé 6 tuổi nghĩ rằng đó là tình thương của người cha nhẫn tâm, nếu đứa bé biết được nhưng hành vi ấy là suy đồi đạo đức trầm trọng thì đâu đến nỗi. Cô Thảo tiếp tục “Mặc dù đã nhờ sự can thiệp của pháp luật, tuy nhiên, người mẹ không đủ bằng chứng để chứng minh việc bạo hành của người đàn ông này. Chính vì lẽ đó, việc này càng trở nên tồi tệ hơn. Người đàn ông này đã dùng dây xích trói tay cả người mẹ và con lại với nhau vào cạnh giường, sau đó tiếp tục hành vi đồi bại với bé. Hậu quả để lại là bé bị tổn thương nghiêm trọng về tinh thần và sức khỏe trong quá trình phát triển”. Qua câu chuyện có thật này mới thấy rằng việc giáo dục giới tính cho trẻ thật sự rất quan trọng. Cô Thảo mong rằng những chương trình như thế này được nhân rộng hơn nữa, bởi lẽ việc giải cứu và hỗ trợ trẻ, càng thấy mỗi ngày độ tuổi bị xâm hại càng nhỏ hơn.Bà Nguyễn Yên Thảo - Giám đốc điều hành tổ chức giải cứu (OBV) phát biểu tại buổi tọa đàmHiện nay, truyền thông cũng rầm rộ đưa tin về vấn nạn trẻ nhỏ bị xâm hại tình dục ngày càng diễn biến phức tạp cả về quy mô và cách thức thực hiện. Từ đó thúc đẩy yêu cầu làm sao để trẻ em có thể tự bảo vệ bản thân trong một số trường hợp, trong khi giáo dục giới tính có thể cung cấp hầu hết những kiến thức căn bản ấy. Không nên ngại việc giáo dục giới tính cho trẻ sớm, bởi việc sớm hay muộn đều dựa trên những phù hợp đối với độ tuổi để chọn lựa nội dung một cách khoa học. Việc giáo dục giới tính cho trẻ sớm là cực kỳ quan trọng, cần thiết và cấp bách mà cha mẹ phải trang bị cho con, đặc biệt ở độ tuổi mầm non.Bà Nguyễn Đặng Thị Phương Hoa – Trưởng ban Phát triển Cộng đồng Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục cho biết: “Xã hội hiện đại với nhiều áp lực nên cha mẹ đã lấy đi phần nhiều thời gian của mình cho công việc, kiếm tiền và các mối quan hệ xã hội. Sự đủ đầy về tiện nghi thực sự chưa đủ đối với trẻ dẫn đến sự an toàn của trẻ bị giới hạn lại. Phụ huynh chúng ta thường phó thác việc dạy dỗ của con cho nhà trường mà quên đi rằng trẻ cũng cần sự giáo dục từ chính cha mẹ. Việc giáo dục giới tính phải được diễn ra thường xuyên, liên tục cho đến khi đứa trẻ trưởng thành. Sự chung tay của gia đình, nhà trường và xã hội chính là người bạn đồng hành trong quá trình giáo dục, nuôi dưỡng và xây dựng tương lai cho trẻ. Chúng ta hãy thẳng thắn chia sẻ những kiến thức, tạo niềm tin và tình yêu thương để nâng cao năng lực, nhận thức của trẻ trong quá trình phát triển và hội nhập.”Bà Nguyễn Đặng Thị Phương Hoa – Trưởng ban Phát triển Cộng đồng Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục (Bên trái)Giáo dục giới tính là một tiến trình nối dài, gắn liền với cuộc đời của mỗi người nên bắt đầu từ sớm và được thể hiện ngay trong giao tiếp, sinh hoạt hằng ngày. Bản chất của việc giáo dục giới tính là giáo dục làm người, là đề cao sự tôn trọng thân thể, nhân phẩm của bản thân và của người khác. Chính vì vậy mà ngày càng có nhiều chương trình, những hoạt động bồi dưỡng tâm hồn cho trẻ ra đời. Đó là tín hiệu mà chúng ta cảm thấy đáng mừng cho thấy sự quan tâm, chú trọng đặc biệt của xã hội đối với những mầm xanh tạo nên kỷ nguyên mới của đất nước. P.NC - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dụcGiáo dục giới tính cho trẻ 3-5 tuổi: Giáo dục hướng nghiệp (Phần 1)
| 0 Bình luận
Con nói “không” với bạo lực
Những đứa con – thế hệ tương lai của đất nước, niềm hạnh phúc ngọt ngào, tâm điểm thu hút mọi tình thương yêu, sự chăm sóc, nuôi dưỡng và đầu tư của cả gia đình và xã hội – vì sao có thể trở nên côn đồ, hung hăng đến như vậy?  Ảnh minh họaNhận định chung cho rằng: một phần do sự quan tâm và trách nhiệm dạy dỗ, giáo dục đạo đức, nhân cách của gia đình – nhà trường – xã hội với trẻ còn nhiều thiếu sót. Một phần tự xem xét lại bản thân, chúng ta có thấy mỗi người đều ít nhiều sử dụng bạo lực với con cái mình không? Khi con làm sai, chúng ta có giận dữ với con hay không? Khi con bị điểm kém, chúng ta có nói lời nặng nề la mắng con không? Khi con hư, chúng ta có đánh con không? Có lẽ bố mẹ nào cũng yêu thương con, nhưng khi con có hành vi không như ta mong đợi, có bao nhiêu bố mẹ giữ được bình tĩnh và phản hồi nhẹ nhàng với con?  Mỗi lần chúng ta dùng bạo lực với con, dù là trên thân thể hay tinh thần, nó đều ghi dấu ấn trong mỗi tâm hồn trẻ. Trẻ sẽ mặc nhiên “dán nhãn” rằng: người lớn được quyền dùng bạo lực với người nhỏ tuổi hơn. Suy nghĩ của trẻ chỉ mới là một phần ý thức, còn dấu ấn ở tầng vô thức của trẻ sẽ bộc phát trong điều kiện nào đó.  “Những luật lệ mạnh mẽ về súng không ngăn chặn nổi bạo lực. Chỉ có những công dân tốt mới làm được việc đó” – Trích dẫn của Laurie Manzer. Chúng ta không thể ngăn chặn bạo lực bằng một giải pháp bạo lực mà phải bằng cách chính bản thân ta cư xử văn minh, nhân văn và tôn trọng con. Bố mẹ hãy điểm tĩnh, chuyển hóa cảm xúc tiêu cực của bản thân mỗi ngày để con tiếp thu nguồn năng lượng ấy.  Khi con còn nhỏ, mỗi khi con ương bướng, tôi luôn cố gắng giữ cho bản thân không bộc lộ sự tức giận mặc dù bản thân rất khó chịu. Tôi nói chuyện nhỏ nhẹ, nếu có hành động gào thét thì cứ để con như vậy nhưng tôi không bỏ đi. Con khóc một lúc sẽ tự cảm thấy việc khóc lóc này không có tác động gì đến với mẹ, thế là con tự nín. Lúc đó, tôi mới vỗ về và hướng dẫn con làm điều đúng.  Khi con khó chịu và muốn dùng bạo lực với người khác, tôi tập cho con hít thở để lấy lại bình tĩnh. Tôi hướng dẫn con tránh xa những ai có xu hướng dùng bạo lực với con và cách phản hồi với bạn khác.  Ảnh minh họaNếu mỗi gia đình đều có ý thức xây dựng bầu không khí thân thiện và nói không với bạo lực thì dần dần chúng ta sẽ có một cộng đồng văn minh. Khi công cộng văn minh ấy đủ lớn thì những hành vi thô bạo, ngược đãi sẽ giảm thiểu và ít có cơ hội phát triển.   CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Vitamin tình yêu từ những cái ôm
Theo Daily Telegraph, nhà trị liệu tâm lý nổi tiếng Virginia Satir cho biết: “Chúng ta cần 4 cái ôm một ngày để duy trì sức khỏe, 8 cái ôm cho đề kháng và 12 cho tăng cường sức khỏe” - Khi ôm, cơ thể tiết ra hormone oxytocin, làm giảm cortisol (hormone tiết ra khi căng thẳng). Bởi lẽ càng nhiều oxytocin thì những căng thẳng sẽ được giải tỏa. Những cái ôm ấp, âu yếm ngoài việc đem lại cảm giác tích cực, còn mang lại nhiều lợi ích khác, đặc biệt với sự phát triển của trẻ em trong tương lai.  Ảnh minh họaVitamin tình yêu từ những cái ôm mỗi ngày có thể giúp trẻ giảm bớt bệnh tật, thông minh hơn và hạnh phúc hơn.  Mấu chốt tiềm ẩn trong sự kết nối giữa bố mẹ và con cái, những cái ôm giúp trẻ tăng cường sự tin tưởng – một yếu tố cần thiết trong việc xây dựng mối quan hệ của trẻ với những người bạn xung quanh. Thúc đẩy quá trình phát triển lòng tự trọng, cảm giác tự tin, lạc quan; đặc biệt là não bộ và các giác quan của trẻ.  Trẻ nhận được sự đồng cảm. Khi bố mẹ ôm trẻ, sự trao đổi cảm xúc này sẽ giúp trẻ cảm nhận được sự đồng cảm, thấu hiểu cảm xúc từ bố mẹ. Nguồn năng lượng là tiền đề để tạo động lực cho sự tự tin, sự hiểu biết việc đối phương đang nghĩ gì, cảm nhận nhận gì. Cái ôm là bài học tốt cho con trẻ thấy được ý nghĩa việc đồng cảm với mọi người, cũng như yêu thương người khác. Tạo cảm giác an toàn và tin tưởng vào người khác.  Ngăn chặn cơn giận dữ. Nhiều bố mẹ nghĩ rằng: Việc ôm một đứa trẻ đang nổi cáu là cách dung dưỡng cho hành vi xấu của trẻ, nhưng việc này không đơn giản như vậy. Trao cho trẻ một cái ôm không có nghĩa là nhượng bộ mà nó giúp trẻ tự điều chỉnh cảm xúc, tự nhìn nhận hành vi không đúng của bản thân. Tình yêu thương qua cái ôm giúp trẻ bình tĩnh và giảm bớt lo sợ.  Cái ôm giúp trẻ khoẻ mạnh. Oxytocin mang lại một lợi ích tích cực là giúp trẻ khoẻ mạnh và cải thiện hệ thống miễn dịch. Ngoài ra, nó cũng giúp cho vết thương lành nhanh hơn và giảm viêm nhiễm.  Bố mẹ nên tạo cho bản thân mình một “bài tập” mà tối nào cũng phải thực hành. Đó chính là một cái ôm trẻ thật chặt rồi chúc nhau ngủ ngon. Hãy tạo cho trẻ cảm giác bình yên khi vào giấc ngủ. Việc này như một thói quen không thể thiếu mỗi khi đi ngủ và ngày nào trẻ cũng có đủ vitamin tình yêu.  Ảnh minh họaNuôi dạy những đứa trẻ hạnh phúc là việc mang lại cho con một tinh thần thoải mái, tích cực, và nguồn năng lượng mạnh mẽ, để giúp trẻ dễ dàng vượt qua khó khăn, luôn nỗ lực để đạt được mục tiêu của mình. Vitamin tình yêu từ những cái ôm – món quà giá trị nhất bố mẹ dành tặng cho trẻ - hạnh phúc của chính bố mẹ!  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 1 Bình luận
Tổn thương của con khi cha mẹ mâu thuẫn
Dòng sông vốn chẳng phẳng lặng, cũng có khúc đục khúc trong. Cuộc sống gia đình vốn dĩ không hẳn khi nào cũng êm ả, những khoảnh khắc “cơm không lành canh không ngọt” chẳng phải là hiếm thấy. Hy vọng những sự việc ấy chỉ dừng lại ở “khoảnh khắc” xong rồi lại thôi, xin đừng để sự tranh cãi ấy xảy ra trước mặt con.  Ảnh minh họaKhông vô cớ mà những nghiên cứu Tâm lý học của phương Tây luôn có giá trị nhất định trong hệ thống Tâm lý học của Việt Nam. Ở những khía cạnh nhất định, áp dụng các đặc điểm tâm lý theo những nghiên cứu vào thực tế luôn mang lại những hiệu quả dù là nhỏ. Hãy nói về những xung đột, những cãi vã trong gia đình, sẽ ảnh hưởng như thế nào đến con trẻ? “Dù bố mẹ cãi nhau theo cách hét thẳng vào mặt nhau hay chiến tranh lạnh thì vẫn ảnh hưởng đến con trẻ. Trẻ không chỉ chịu ảnh hưởng bởi mối quan hệ giữa bố mẹ với chúng mà còn cả mối quan hệ giữa bố mẹ với nhau. Khi con trẻ cảm thấy yên tâm về mối quan hệ giữa bố mẹ chúng với nhau, chúng sẽ có sức khỏe tâm lí tốt hơn và dễ thích nghi xã hội hơn”. Đó là kết quả nghiên cứu về trẻ em trong gia đình do tiến sĩ tâm lý E. Mark Cummings và các đồng nghiệp ở đại học Notre Dame đã chứng minh.  Cụ thể, trẻ 6 tháng tuổi có thể bị ảnh hưởng tiêu cực bởi những tranh cãi gay gắt, trẻ từ 1 đến 19 tuổi có thể nhạy cảm với những xung đột trong hôn nhân của bố mẹ. Khi chứng kiến bố mẹ cãi nhau công khai, em bé dù mới 6 tháng tuổi đã có phản ứng cảm xúc mạnh. Ví dụ như nhịp tim tăng cao hơn so với lúc chứng kiến cảnh mâu thuẫn của những người lạ. Những mâu thuẫn trong gia đình làm ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe, tinh thần và tâm lý trẻ.  Giảm hiệu suất nhận thức. Việc bố mẹ thường xuyên cãi nhau sẽ khiến trẻ gặp nhiều khó khăn trong việc điều chỉnh sự chú ý và cảm xúc. Khả năng giải quyết vấn đề và tiếp thu thông tin cũng dễ bị ảnh hưởng.  Trở nên hung hăng. Bằng những gì trẻ chứng kiến, trẻ sẽ học được rằng cãi nhau là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Từ đó, trẻ sẽ bắt chước những hành vi hung hăng đánh nhau. Điều này khiến trẻ gặp rắc rối ở trường học, ảnh hưởng đến các mối quan hệ bạn bè của trẻ.  Nguy cơ mắc bệnh trầm cảm. Theo nhóm nghiên cứu từ Trường Đại học Cambridge (Anh) tìm hiểu 238 người từ 15 đến 18 tuổi. Họ được đề nghị thực hiện một bài kiểm tra để đánh giá khả năng xử lý những thông tin có liên quan đến cảm xúc. Theo đó, những người có kết quả thấp nhất khi làm bài kiểm tra trên thì nguy cơ mắc bệnh trầm cảm cao gấp bốn lần so với những người khác. Thống kê cho thấy, những người này thường xuyên chứng kiến cảnh bố mẹ cãi nhau trong khoảng thời gian hơn sáu tháng và trước khi lên 6 tuổi.  Nhìn nhận tiêu cực hơn về cuộc sống. Trẻ em được nuôi dưỡng trong những ngôi nhà có bố mẹ thường xuyên xảy ra bất hòa sẽ hình thành những quan điểm tiêu cực về mối quan hệ trong gia đình. Trẻ cũng có nhiều khả năng nhìn nhận bản thân theo cách tiêu cực.  Ảnh minh họaTrẻ em sinh ra cần được phát triển toàn diện về mặt thể chất – trí lực – nhân cách, đó là điều tất yếu mà các bố mẹ cần phải thực hiện cho con mình. Khi chứng kiến cảnh bố mẹ cãi nhau hay thậm chí là bạo hành sẽ làm cho trẻ có cảm giác sợ hãi và ám ảnh. Nếu điều này diễn ra thường xuyên sẽ dẫn đến tình trạng trầm cảm, suy nghĩ tiêu cực và trẻ sẽ sống khép kín. Bởi lẽ, gia đình là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của trẻ trong tương lai.  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Dạy trẻ kỹ năng giải quyết vấn đề (P2: Thực hành kỹ năng giải quyết vấn đề)
Theo từng lứa tuổi, bố mẹ hãy thường xuyên rèn luyện cho con những tình huống thực tế để dần dần hình thành một cảm quan đạo đức hoàn thiện. Đừng chủ quan nghĩ rằng con sẽ không bao giờ đối phó được với những vấn đề khó khăn mà bố mẹ hãy thử đưa ra các giả định đơn giản cho con suy nghĩ.  Ảnh minh họaBố mẹ hãy cùng thực hiện, hướng dẫn, hỗ trợ và khuyến khích con tự giải quyết vấn đề của riêng mình trước. Nếu con không thể đưa ra được giải pháp, bố mẹ có thể cùng ngồi thảo luận xem mình có thể làm những gì. Nhưng đừng tự động nói ngay phương án của bố mẹ nhé!  Sử dụng kỹ năng giải quyết vấn đề là khi con có những hành động chưa đúng cần phải sửa. Chẳng hạn, bố mẹ có thể ngồi xuống cùng con và nói: “Gần đây mẹ thấy con gặp khó khăn trong việc hoàn thành bài tập đúng giờ. Mình cùng nhau giải quyết vấn đề này nhé!”. Bố mẹ hãy nhẹ nhàng giải thích cho con một số giải pháp cải thiện cơ bản.  Giải pháp sáng tạo  Tư duy sáng tạo là khả năng suy nghĩ đến những khía cạnh khác lạ, tạo ra suy nghĩ về rất nhiều khía cạnh của cùng một chủ đề từ đó dẫn đến sự đa dạng trong lời giải. Ngay khi còn nhỏ, bố mẹ nên hướng dẫn cho con tập cách suy nghĩ và tìm ra cách giải quyết cho cùng một vấn đề. Bước đầu, bố mẹ thường xuyên đọc sách cho con, cho con xem những bộ phim thiếu nhi mà các nhân vật chính phải đối mặt với những mâu thuẫn, sau đó, hãy cùng con suy nghĩ tìm ra giải pháp. Dần dần con sẽ có thêm nhiều ý tưởng, biết cách tận dụng hết những nguồn lực sẵn có.  Giải pháp phân tích Kỹ năng phân tích sẽ giúp con hiểu từng chi tiết, từng khía cạnh nhỏ. Bố mẹ nên so sánh và phân tích những mặt tích cực, tiêu cực để lựa chọn giải pháp tốt nhất cho cùng một vấn đề. Hãy đặt cho con nhiều câu hỏi mở để kích thích sáng tạo sự suy luận logic.  Giải pháp đạo đức  Đạo đức thể hiện nét đẹp trong phong cách sống của người có hiểu biết theo quy tắc ứng xử, các đường lối tư duy thanh tao tốt đẹp. Tuy nhiên, đây là một kỹ năng tương đối khó với trẻ nhỏ khi kỹ năng giải quyết vấn đề của trẻ dựa trên cảm nhận đúng - sai của bản thân. Vì vậy, ngay từ nhỏ, bố mẹ hãy dạy con phân biệt đúng sai dựa trên các ví dụ hằng ngày.  Ảnh minh họaKỹ năng giải quyết vấn đề chính là hành trang vô giá mà mỗi trẻ nhỏ đều phải tích lũy mỗi ngày trên con đường trưởng thành, khi gặp phải một sự cố hay vấn đề bất ngờ xảy ra, chắc chắn rằng con trẻ sẽ dễ dàng tự tin để ứng phó. Muốn hòa nhập, phát triển mạnh mẽ trong môi trường xã hội dù có nhỏ hay vươn tầm biển lớn, khả năng xử lý và biến đổi một vấn đề đóng vai trò quan trọng nên rèn giũa cho con từ nhỏ.   CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dụcDạy trẻ kỹ năng giải quyết vấn đề (P1: Vì sao phải dạy trẻ kỹ năng giải quyết vấn đề?)
| 0 Bình luận
Dạy trẻ kỹ năng giải quyết vấn đề (P1: Vì sao phải dạy trẻ kỹ năng giải quyết vấn đề?)
Trẻ nhỏ cũng có rất nhiều vấn đề phải đối mặt hằng ngày, có thể bắt nguồn từ các mối quan hệ xung quanh hay xuất phát từ chính từ bản thân mình. Thế nên, những chuỗi rắc rối này cần trẻ phải có kỹ năng xử lý vấn đề hiệu quả nhất.  Ảnh minh họaTheo một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Nghiên cứu và Trị liệu Hành vi vào năm 2010 cho thấy những trẻ em thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề có thể có nguy cơ trầm cảm và tự tử cao hơn. Đồng thời, những trẻ em như thế cũng phải đối mặt với nhiều vấn đề mỗi ngày, từ việc gặp khó khăn trong học tập đến hoạt động thể dục thể thao. Thay vì dành năng lượng để giải quyết vấn đề thì nhiều trẻ lại tìm cách để trốn tránh nó. Đó là lý do vì sao mà nhiều trẻ bị tụt lại ở trường hay gặp khó khăn trong việc duy trì tình bạn.  Những trẻ em thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề sẽ làm mà thiếu suy nghĩ cẩn thận, không xác định được điều mình cần phải làm là gì. Ví dụ một đứa trẻ đánh bạn vì không biết mình phải làm gì khác hoặc khi bị bạn trêu ở trường, trẻ chọn cách rời khỏi đó thay vì không thể nghĩ ra cách nào khác để chấm dứt vấn đề. Trong khi đó, những lựa chọn bốc đồng có thể dẫn đến những vấn đề tệ hại thậm chí còn lớn hơn trong tương lai.  Xác định vấn đề  Bố mẹ hãy hướng dẫn trẻ cách xác định vấn đề bằng cách chỉ rõ, nhận dạng, phân tích, chọn lọc các vấn đề mà con trẻ đang mắc phải rồi từ đó đưa ra định hướng cho con giải quyết vấn đề. Ví dụ: “Con không có bạn chơi cùng” hay “Con không chắc là mình có nên ăn cái bánh đấy nữa không”.  Đưa ra một vài giải pháp  Không chỉ dạy bảo một cách giáo điều mà bố mẹ nên làm cho con hiểu được vấn đề tại sao lại đúng, tại sao lại không đúng. Hãy hỏi con về những giải pháp mà con có thể nghĩ đến trong tình huống hiện tại. Bố mẹ nên đặt ra các ví dụ hằng ngày cho trẻ nhỏ để trẻ dần hình thành những phương pháp tiềm năng một cách hoàn thiện. Bố mẹ hãy giúp trẻ xác định ưu nhược điểm của từng giải pháp. Cùng con khám phá những lợi ích và nguy cơ tiềm ẩn cho từng giải pháp mà con đã có được.  Chọn một giải pháp  Sau khi con đã xác định được những mặt tiêu cực và tích cực thì khuyến khích con lựa chọn một giải pháp hợp lý cho từng trường hợp.  Kiểm chứng  Hãy thử một giải pháp và xem điều gì sẽ xảy ra! Nếu nó không hiệu quả, con luôn có thể thử một lựa chọn khác từ chính những danh sách giải pháp mà bố mẹ và con đã đưa ra.  Ảnh minh họaTùy theo từng lứa tuổi, bố mẹ có thể đưa ra các giả định đơn giản cho con suy nghĩ, ví dụ như con sẽ làm gì khi bắt gặp bạn cùng bàn gian lận trong kì thi, hoặc con cần cư xử như thế nào khi vô tình làm hỏng đồ chơi của bạn... Thay vì bố mẹ cố gắng giải quyết hộ con thì hãy cho con những kỹ năng để con có thể tự giải quyết vấn đề thành công nhất. CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Những đứa trẻ thèm cơm mẹ nấu
“Con ước bố mẹ sẽ có thời gian để cùng nhau nấu những bữa cơm ngon cho cả gia đình thưởng thức”. Có lẽ đây là câu nói khiến nhiều bố mẹ cảm thấy nhói lòng và muốn chạy về nhà ngay để nấu cho con một bữa ăn hoàn hảo. Đây là lời tâm sự, chia sẻ đầy thơ ngây của những đứa trẻ con nhà có điều kiện mà tôi đã chứng kiến những “thiếu thốn” giữa cảnh đủ đầy vật chất.  Ảnh minh họaTôi hiếm khi bắt gặp những em bé có đủ cả vật chất lẫn tình yêu thương của gia đình. Nhưng tôi lại thường xuyên bắt gặp những trẻ sống trong cảnh “nghèo nàn tình thương” của bố mẹ bởi họ quá bận rộn kiếm tiền, phó thác phần lớn nhiệm vụ chăm sóc, nuôi dạy trẻ cho người giúp việc!  Đôi lần tôi đã chứng kiến người giúp việc đi họp phụ huynh cho con thay ông bà chủ. Nhìn người phụ nữ lam lũ, trang phục luộm thuộm đứng giữa dòng người sang trọng, váy áo kiêu sa mà tôi cảm thấy xót xa cho chính đứa con của họ. Thời gian đi họp phụ huynh mà bố mẹ còn không có huống chi là “cơm mẹ nấu”, đúng là điều xa xỉ, là mơ ước của nhiều đứa trẻ.  Vào những buổi chiều tan trường, có lần tôi đã suýt bật khóc khi nói chuyện với một phụ huynh để cố gắng giúp chị hiểu rằng đứa con ngỗ nghịch của chị đang rất cần được chị dành thời gian. Chị tiếp thu vấn đề bằng cách ra vẻ bận rộn, nhăn nhó rồi chán nản thốt lên: “Thôi, cô đừng gửi giấy mời họp phụ huynh nữa, tôi bận lắm. Tôi không yêu cầu trường dạy cho nó giỏi hay ngoan gì đâu! Gia đình tôi có công ty lớn, nó không cần học giỏi vì sau này kiểu gì nó cũng làm chủ tịch mà!”. Tôi ngồi bần thần, bất lực…  Có thời gian tôi đi dạy về trễ, lần nào cũng thấy một bé lớp Lá ở lại rất muộn. Tôi có lại gần hỏi chuyện, bé bảo rằng: “Con thích ở trường hơn! Ở trường có các bạn, có cô giáo chơi cùng con. Con về nhà chẳng có ai nói chuyện cả, bố mẹ con đến khuya mới về.” Tôi tự nghĩ: “Thời gian của bố mẹ cho bé là điều xa xỉ đến thế sao?”.  Tôi hay nói với các phụ huynh một câu ngạn ngữ châu Phi nổi tiếng “Cần cả một ngôi làng để nuôi dạy một đứa trẻ”, môi trường giáo dục, nuôi dưỡng rất quan trọng. Trẻ học ngay cả khi chúng ta đang không dạy chúng. Một cách rất tự nhiên, trẻ sẽ học từ những người xung quanh lời ăn, tiếng nói, dáng điệu, cử chỉ cho đến tư tưởng, quan điểm. Thế nhưng, nhiều bố mẹ đã quên mất việc dạy dỗ, gần gũi, tâm sự, chia sẻ và làm gương cho con cũng quan trọng biết bao.  Ảnh minh họaVới con, gia đình luôn là điều quan trọng nhất và những giây phút mọi người bên nhau luôn là điều con thương yêu nhất! Với chúng ta, con trẻ chính là máu mủ, là hi vọng, là động lực để ta kiếm tiền, vươn lên trong cuộc sống, nhưng rồi bố mẹ có bao giờ tự hỏi bố mẹ kiếm tiền đến con số nào là đủ? Bố mẹ có bao giờ tự hỏi con trẻ cần bao nhiêu thời gian bên bạn, cần bao nhiêu cái nắm tay yêu thương, những bữa cơm gia đình đủ đầy thành viên hay những chuyến du lịch gia đình? Và có bao giờ bố mẹ thấy những điều này đã đủ chưa!  CT - Viện Nghiên cứu Khoa học Giáo dục
| 0 Bình luận
Bình luận


{{item.name}}
{{item.time}}
{{item.content}}
Read more ...
Xem trả lời Ẩn trả lời

{{subItem.f1}}
{{subItem.f4}}
{{subItem.f2}}

Xem thêm
Tin tức này đã bị khóa bình luận
×